Một buổi sáng, sau khi tập thể dục xong, Bác Hồ đi dạo trong vườn. Sau trận gió bão đêm qua, một chiếc rễ đa nhỏ bị dứt rơi xuống đất. Nhìn thấy chiếc rễ đa, Bác đứng lại một lát, rồi bảo đồng chí cần vụ: – Chú cuốn chiếc rễ đa này lại, rồi trồng cho nó mọc tiếp nhé.
Đồng chí cần vụ vâng lời, định đào một cái hố thẳng rồi vùi chiếc rễ xuống. Thấy vậy, Bác liền ngăn lại và bảo: – Chú không nên trồng thẳng như thế. Chú hãy cuộn tròn chiếc rễ này lại, làm thành một vòng tròn rồi đóng cọc giữ cho nó cố định. Sau này nó mọc thành cây, sẽ có một vòm lá tròn rất đẹp.
Đồng chí cần vụ làm theo lời Bác. Nhiều năm sau, chiếc rễ đa ấy đã phát triển thành một cây đa nhỏ có vòm rễ tròn xoe. Lúc này, mọi người mới hiểu ra ý định của Bác. Mỗi lần các cháu thiếu nhi vào thăm nhà Bác, Bác đều dẫn các cháu đến chơi quanh cây đa có vòng rễ tròn này. Hóa ra, Bác trồng như vậy là để tạo ra một chỗ chui ra chui vào, vui chơi bổ ích cho các cháu thiếu nhi.
Ý nghĩa bài học của cầu chuyện:
- Tầm nhìn xa trông rộng và lòng yêu trẻ: Bác làm bất cứ việc gì, dù là nhỏ nhất như trồng một chiếc rễ cây, cũng đều nghĩ đến niềm vui và lợi ích tương lai cho thế hệ mai sau (đặc biệt là trẻ em).
- Áp dụng vào ngành Y tế: Thì đây chính là tư duy cốt lõi của Y học dự phòng. Thay vì đợi người dân có bệnh mới chữa (giống như cây đã mọc lệch mới sửa), ngành y tế cần chủ động tầm soát, tiêm chủng, giáo dục sức khỏe và can thiệp sớm. Việc bảo vệ sức khỏe toàn dân từ gốc bao giờ cũng hiệu quả và ít tốn kém hơn việc điều trị khi bệnh đã chuyển nặng.