Gió xuân năm 1958 khe khẽ thổi qua vườn cây Phủ Chủ tịch, mang theo hương hoa bưởi, hoa xoan thoang thoảng. Giữa không gian yên bình ấy, căn nhà sàn nhỏ bằng gỗ – nơi Bác Hồ vừa chuyển đến sống – hiện lên giản dị như chính con người của Người. Tết năm ấy là cái Tết đầu tiên Bác đón trong ngôi nhà sàn mộc mạc, và cũng là một mùa xuân để lại nhiều xúc động trong lòng những người được ở bên Bác.
Sáng 30 Tết, khi cán bộ phục vụ còn đang tất bật chuẩn bị, Bác đã tự tay cắm vài cành đào nhỏ trong chiếc bình sứ cũ. Bác bảo:
“Tết chỉ cần có hoa, có tình là đủ. Cả nước còn khó khăn, ta không nên bày biện nhiều.”
Câu nói nhẹ nhàng nhưng khiến mọi người lặng đi. Trong thời điểm đất nước còn bộn bề thiếu thốn, Bác vẫn luôn nghĩ đến đồng bào trước tiên. Mâm cỗ Tết của Người chỉ có đĩa bánh chưng, ít dưa hành, vài món giản dị – nhưng ai cũng cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ nếp sống thanh bạch ấy.
Buổi chiều, Bác ngồi bên bàn gỗ nhỏ trên nhà sàn, chăm chú viết thư chúc Tết gửi đồng bào, chiến sĩ. Nét chữ của Người đều đặn, từng câu từng chữ như gửi gắm niềm tin vào một năm mới bình an, đoàn kết. Ngoài sân, tiếng chim ríu rít hòa cùng tiếng bút sột soạt, tạo nên một khung cảnh xuân thật yên bình.
Đêm giao thừa, khi pháo hoa chưa nở rộ, Bác đã bước xuống sân, tay cầm bao diêm nhỏ. Người đốt dây pháo đỏ treo trước hiên nhà sàn, rồi quay sang hỏi han từng chiến sĩ cảnh vệ đang trực Tết.
“Các chú nhớ giữ ấm. Tết đến, ai cũng phải có niềm vui, kể cả người đang làm nhiệm vụ.”
Lời dặn của Bác không chỉ là sự quan tâm, mà còn là tình thương sâu sắc dành cho những người âm thầm bảo vệ Người và bảo vệ đất nước.
Khi tiếng pháo giao thừa vang lên, ánh sáng đỏ hồng phản chiếu lên gương mặt hiền từ của Bác. Người đứng đó, giữa sân nhà sàn, lặng lẽ nhìn lên bầu trời đêm. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, Bác đang nghĩ về hàng triệu gia đình Việt Nam, về những người lính nơi biên giới, về những em nhỏ vùng xa đang mong một cái Tết đủ đầy.
Tết đầu tiên trong căn nhà sàn không có sự xa hoa, không có mâm cao cỗ đầy. Nhưng chính sự giản dị, sự quan tâm chân thành và tấm lòng luôn hướng về dân của Bác đã khiến mùa xuân năm ấy trở thành một mùa xuân thật đẹp, thật ấm.
Đến hôm nay, khi nhắc lại câu chuyện ấy, ta vẫn cảm nhận được hơi ấm của một cái Tết rất Việt Nam – cái Tết của yêu thương, sẻ chia và lòng nhân ái. Và hình ảnh Bác Hồ trong căn nhà sàn nhỏ, giữa đêm giao thừa năm ấy, vẫn mãi là biểu tượng của sự giản dị và trái tim bao la dành cho dân tộc.
Bài học kinh nghiệm:
Từ câu chuyện Bác đón Tết trong căn nhà sàn giản dị, tôi học được rằng mỗi người cần biết sống tiết kiệm, chân thành và luôn nghĩ đến tập thể trước khi nghĩ cho riêng mình. Trong công việc, đơn vị chúng ta phải giữ tinh thần đoàn kết, quan tâm nhau thật lòng và làm việc bằng trách nhiệm. Khi mỗi người đều cố gắng vì mục tiêu chung, tập thể sẽ vững mạnh và tạo được giá trị bền lâu.